烂漫春归水国时,吴王宫殿柳丝垂。
Lànmàn chūn guī shuǐ guó shí, wú wáng gōngdiàn liǔsī chuí
黄莺长叫空闺畔,西子无因更得知。
Huángyīng zhǎng jiào kōng guī pàn, xīzǐ wú yīn gèng dé zhī
春入行宫映翠微,玄宗侍女舞烟丝。
Chūn rù xínggōng yìng cuìwēi, xuánzōng shìnǚ wǔ yānsī
如今柳向空城绿,玉笛何人更把吹。
Rújīn liǔ xiàng kōngchéng lǜ, yù dí hérén gèng bǎ chuī
4