绿阴春尽飞絮绕香阁晚来翠眉宫样巧把远山学一寸狂心未说已向横波觉画帘遮匝新翻曲妙暗许闲人带偷[扌舀]前度书多隐语意浅愁难答昨夜诗有回纹韵险还慵押都待笙歌散了记取留时霎不消红蜡闲云归后月在庭花旧阑角
Lǜyīn chūn jǐn fēi xù rào xiāng gé wǎn lái cuì méi gōng yàng qiǎo bǎ yuǎn shān xué yīcùn kuáng xīn wèi shuō yǐ xiàng héngbō jué huà lián zhē zā xīn fān qū miào àn xǔ xiánrén dài tōu qián dù shū duō yǐnyǔ yì qiǎn chóu nán dá zuóyè shī yǒu huí wén yùn xiǎn hái yōng yā dōu dài shēnggē sànle jìqǔ liú shí shà bùxiāo hóng là xián yún guī hòu yuè zài tíng huā jiù lán jiǎo
【暮春时节绿树成荫】