妾本崇台女,扬蛾入丹阙。
Qiè běn chóng tái nǚ, yáng é rù dān quē
自倚颜如花,宁知有凋歇。
Zì yǐ yán rúhuā, níng zhī yǒu diāo xiē
一辞玉阶下,去若朝云没。
Yī cí yù jiē xià, qù ruò zhāo yún méi
每忆邯郸城,深宫梦秋月。
Měi yì hándān chéng, shēn gōng mèng qiūyuè
君王不可见,惆怅至明发。
Jūnwáng bù kějiàn, chóuchàng zhì míng fā
5