松雨时复滴,寺门清且凉。
Sōng yǔ shí fù dī, sì mén qīng qiě liáng.
松林间的雨水时而滴落;寺院门前清幽而凉爽
此心竟谁证,回憩支公床。
Cǐ xīn jìng shéi zhèng, huí qì zhī gōng chuáng.
这份心境终究谁能印证;归来休憩在支公的禅床上
壁画感灵迹,龛经传异香。
Bìhuà gǎn líng jī, kān jīngzhuàn yìxiāng.
观壁画感通灵异之迹;佛龛经卷飘来奇异馨香
独游寄象外,忽忽归南昌。
Dú yóu jì xiàng wài, hūhū guī nánchāng.
独自游历寄情于物象之外;恍惚间已踏上返回南昌的路途
4