沧海惊波百怪横,唐衢痛哭万人惊。
Cānghǎi jīng bō bǎi guài héng, táng qú tòngkū wàn rén jīng
高峰突出诸山妒,上帝无言百鬼狞。
Gāofēng túchū zhū shān dù, shàngdì wú yán bǎi guǐ níng
岂有汉庭思贾谊,拚教江夏杀祢衡。
Qǐ yǒu hàn tíng sī jiǎyì, pàn jiào jiāngxià shā mí héng
陆沉预为中原叹,他日应思鲁二生。
Lùchén yù wéi zhōngyuán tàn, tā rì yīng sī lǔ èr shēng
4