感慨常自悲,发为穷苦辞。
Gǎnkǎi cháng zì bēi, fā wèi qióngkǔ cí
偪仄不少伸,梦中亦酸辛。
Bī zè bù shǎo shēn, mèng zhōng yì suānxīn
脂车思远道,太息令人老。
Zhī chē sī yuǎndào, tàixī lìng rén lǎo
中原宋舆图,今仍传胡雏!此责在臣子,诸公其可已?谈笑复旧京,令人忆西平。
Zhōngyuán sòng yútú, jīn réng chuán hú chú! Cǐ zé zài chénzǐ, zhū gōng qí kě yǐ? Tán xiào fùjiù jīng, lìng rén yì xīpíng
4