东城攀柳叶,柳叶低着草。
Dōngchéng pān liǔ yè, liǔ yè dīzhe cǎo
少壮莫轻年,轻年有衰老。
Shàozhuàng mò qīng nián, qīng nián yǒu shuāilǎo
柳发遍川冈,登高堪断肠。
Liǔ fā biàn chuān gāng, dēnggāo kān duàncháng
雨烟轻漠漠,何树近君乡。
Yǔ yān qīng mòmò, hé shù jìn jūn xiāng
赠君折杨柳,颜色岂能久。
Zèng jūn zhé yángliǔ, yánsè qǐ néngjiǔ
上客莫沾巾,佳人正回首。
Shàng kè mò zhān jīn, jiārén zhèng huíshǒu
新柳送君行,古柳伤君情。
Xīn liǔ sòng jūn xíng, gǔ liǔ shāng jūn qíng
突兀临荒渡,婆娑出旧营。
Túwù lín huāng dù, pósuō chū jiù yíng
隋家两岸尽,陶宅五株荣。
Suí jiā liǎng'àn jǐn, táo zhái wǔ zhū róng
日暮偏愁望,春山有鸟声。
Rìmù piān chóu wàng, chūnshān yǒu niǎo shēng
10