金陵城东谁家子,窃听琴声碧窗里。
Jīnlíng chéng dōng shéi jiā zi, qiètīng qín shēng bì chuāng lǐ.
金陵城东不知谁家的女子;在绿纱窗后悄悄聆听琴声
落花一片天上来,随人直渡西江水。
Luòhuā yīpiàn tiān shànglái, suí rén zhí dù xījiāng shuǐ.
落花如从天而降;随着琴声飘过西江之水
楚歌吴语娇不成,似能未能最有情。
Chǔgē wúyǔ jiāo bùchéng, shì néng wèi néng zuì yǒuqíng.
吴楚之地的歌声与软语娇柔婉转;欲言又止最是动人心弦
谢公正要东山妓,携手林泉处处行。
Xiè gōngzhèng yào dōngshān jì, xiéshǒu línquán chùchù xíng.
如同谢安当年携东山歌妓;携手漫步山林泉石之间
4