我本渔樵孟诸野,一生自是悠悠者。
Wǒ běn yú qiáo mèng zhū yě, yīshēng zì shì yōuyōu zhě
乍可狂歌草泽中,宁堪作吏风尘下。
Zhà kě kuánggē cǎozé zhōng, níng kān zuò lì fēngchén xià
只言小邑无所为,公门百事皆有期。
Zhī yán xiǎo yì wú suǒ wéi, gōng mén bǎishì jiē yǒuqī
拜迎官长心欲碎,鞭挞黎庶令人悲。
Bài yíng guān zhǎng xīn yù suì, biāntà líshù lìng rén bēi
归来向家问妻子,举家尽笑今如此。
Guīlái xiàng jiā wèn qīzi, jǔ jiā jǐn xiào jīn rúcǐ
生事应须南亩田,世情付与东流水。
Shēng shì yīng xū nán mǔ tián, shìqíng fùyǔ dōng liúshuǐ
梦想旧山安在哉,为衔君命且迟回。
Mèngxiǎng jiù shān ān zài zāi, wèi xián jūnmìng qiě chí huí
乃知梅福徒为尔,转忆陶潜归去来。
Nǎi zhī méi fú tú wèi ěr, zhuǎn yì táoqián guī qù lái
8