歌声扇后出,妆影镜中轻。
Gēshēng shàn hòu chū, zhuāng yǐng jìng zhōng qīng.
歌声从扇子后面传出。;梳妆的身影在镜中显得轻盈。
未能令掩笑,何处欲障声。
Wèi néng lìng yǎn xiào, hé chù yù zhàng shēng.
未能忍住笑意。;想要在何处遮挡声音。
知音自不惑,得念是分明。
Zhīyīn zì bùhuò, dé niàn shì fēnmíng.
知音自然明白心意。;心中的思念清晰明确。
莫见双嚬敛,疑人含笑情。
Mò jiàn shuāng pín liǎn, yí rén hánxiào qíng.
不要看见双眉微皱。;就怀疑对方带着含笑的情意。
佳人靓晚妆,清唱动兰房。
Jiārén jìng wǎn zhuāng, qīngchàng dòng lán fáng.
佳人晚妆艳丽。;清亮的歌声在闺房中回荡。
影出含风扇,声飞照日梁。
Yǐng chū hán fēngshàn, shēng fēi zhào rì liáng.
身影随着含风的扇子显现。;歌声飞升映照着日光的屋梁。
娇颦眉际敛,逸韵口中香。
Jiāo pín méi jì liǎn, yì yùn kǒuzhōng xiāng.
娇嗔时眉间微蹙。;飘逸的韵律仿佛口中含香。
自有横陈会,应怜秋夜长。
Zì yǒu héng chén huì, yīng lián qiū yè cháng.
自有舒展身躯相会之时。;应当怜惜这漫漫秋夜。
8