红楼疑见白毫光,寺逼宸居福盛唐。
Hónglóu yí jiàn báiháo guāng, sì bī chén jū fú shèng táng
支遁爱山情谩切,昙摩泛海路空长。
Zhī dùn ài shān qíng mán qiè, tán mó fàn hǎilù kōng zhǎng
经声夜息闻天语,炉气晨飘接御香。
Jīng shēng yè xī wén tiānyǔ, lú qì chén piāo jiē yù xiāng
谁谓此中难可到,自怜深院得徊翔。
Shéi wèi cǐ zhōng nán kě dào, zì lián shēn yuàn dé huái xiáng
4