掩扉常自静,驿吏忽传呼。
Yǎn fēi cháng zì jìng, yì lì hū chuánhū.
掩上柴门时常独自静修;驿站官吏忽然高声传唤
水巷惊驯鸟,藜床起病躯。
Shuǐ xiàng jīng xún niǎo, lí chuáng qǐ bìng qū.
临水巷陌惊飞了驯养的鸟雀;撑着病体从藜木床榻起身
顾身悲欲老,戒子力为儒。
Gù shēn bēi yù lǎo, jiè zǐ lì wèi rú.
顾影自怜悲叹身躯渐老;告诫你要努力研习儒业
明日公西去,烟霞复作徒。
Míngrì gōng xī qù, yānxiá fù zuò tú.
明日您将西行赴任;我又要成为烟霞中的独行者
4