黄鸟翩翩杨柳垂,春风送客使人悲。
Huáng niǎo piānpiān yángliǔ chuí, chūnfēng sòng kè shǐ rén bēi.
黄莺轻飞杨柳低垂,以乐景写哀情,暗含离别之意;春日和风中送别友人,更添惆怅之情
怨别自惊千里外,论交却忆十年时。
Yuàn bié zì jīng qiānlǐ wài, lùn jiāo què yì shí nián shí.
感伤别离时,才惊觉将相隔千里之遥;追忆你我结交,倏忽已过十载光阴
云开汶水孤帆远,路绕梁山匹马迟。
Yún kāi wèn shuǐ gū fān yuǎn, lù rào liángshān pǐ mǎ chí.
汶水云散处,孤帆渐行渐远;梁山道迂回,独马步履迟缓
此地从来可乘兴,留君不住益凄其。
Cǐdì cónglái kě chéngxìng, liú jūn bù zhù yì qī qí.
此地本是纵情欢会之所;终究难留君行,愈觉凄怆悲凉
4